1

Thứ 4, 17/01/2018

hoctapvltbh

cmnmmm20188

Quay về Bạn đang ở trang: Home Chính trị - Xã hội Chuyến hải trình sâu nặng nghĩa tình

Chuyến hải trình sâu nặng nghĩa tình

Vào những ngày giữa đông giá rét, chúng tôi có dịp tham gia đoàn công tác của Lữ đoàn 242, Đoàn văn công Quân khu và các đơn vị đồng hành đến tuyến đảo Đông Bắc. Chuyến đi đã để lại cho chúng tôi nhiều cảm xúc về cuộc sống của những người lính ngày đêm canh giữ vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc, về tình cảm quân - dân ấm áp nơi đảo xa.ttddbbbcnnmmannxjjjmmxx


Vượt trùng khơi đến đảo tiền tiêu

 

7 giờ sáng, con tàu rời cảng Cái Rồng cho hải trình dài nhất của chuyến đi. Khi đất liền dần xa, mọi người tập trung về phía boong tàu để thoải mái ngắm biển và lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ. Ngoài khơi xa, từng đàn hải âu tung cánh lượn bay như chào đón con tàu. Khi ra khơi được chừng hơn 10 hải lý, từng con sóng thay nhau vỗ vào mạn tàu mạnh dần lên, nước bắn tung tóe, mọi người xúm lại, chen chúc nhau bên trong khoang tàu. Ngồi cạnh tôi, trên khuôn mặt vẫn còn đầy hưng phấn, ca sĩ Thùy Dương, Đoàn văn công Quân khu trải lòng: “Đây là lần thứ tư em vinh dự được đi biểu diễn phục vụ cán bộ, chiến sĩ và nhân dân tuyến đảo Đông Bắc. Lần nào cũng say sóng, nhưng em đều háo hức, mong chờ. Bởi em nghĩ rằng, đời sống cán bộ, chiến sĩ và nhân dân tuyến đảo còn nhiều khó khăn, vất vả. Vì vậy, tiếng hát của mình sẽ góp phần động viên, sẻ chia để họ thêm vững vàng nơi đảo xa”.

 

Một đồng nghiệp của Thùy Dương- ca sĩ Phương Mai thì tâm sự: “Đây là lần đầu tiên ra đảo nên đêm hôm trước em không ngủ được vì hồi hộp, anh ạ! Mong sao, tàu chạy thật nhanh để bọn em được gặp gỡ, giao lưu và hát cho những người lính đảo nghe. Mong sao, tiếng hát của bọn em sẽ góp phần xua đi nỗi nhớ nhà, để họ thêm chắc tay súng, bảo vệ vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc”.


ttddbbbcnnmmannxjjjmmxx

Đoàn công tác tặng quà cho quân dân tuyến đảo Đông Bắc

 

Vốn là người điềm tĩnh, nhưng khi mọi người sôi nổi bàn về chủ đề biển đảo, Thượng tá Phạm Văn Dương, Phó Chính ủy Lữ đoàn 242 - Đoàn trưởng đoàn công tác chậm rãi chia sẻ: “Cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân tuyến đảo Đông Bắc những năm gần đây được cải thiện nhiều song vẫn còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Đặc biệt ở đảo Trần, hiện vẫn chưa có điện lưới, chưa có tàu khách, vài ba tháng cán bộ, chiến sĩ mới được về thăm gia đình một lần. Có những đồng chí sĩ quan đã 35 - 40 tuổi nhưng vẫn chưa có điều kiện lập gia đình riêng...”.

 

Câu chuyện của Thượng tá Dương khiến mọi người trào dâng một niềm cảm xúc vô bờ và mường tượng về cuộc sống nơi đảo xa. Khi các thành viên trong đoàn còn đang mơ màng, với cảm giác cồn cào, nôn nao vì say sóng, thì nhận được thông báo, tàu sắp đến đảo Trần. Tàu cập bến, cán bộ, chiến sĩ và nhân dân đã chờ đợi sẵn, sau những cái bắt tay ấm áp tình quân dân, chúng tôi hành quân về Tiểu đoàn đảo Trần.

 

Bữa cơm thân mật với cán bộ, chiến sĩ đảo Trần có đủ món như ở đất liền, với gà luộc, cá rán, cá kho, xương linh bí, rau luộc… Thiếu tá Bùi Đức Trung, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn đảo Trần phấn chấn: “Toàn bộ món ăn hôm nay do cán bộ, chiến sĩ đơn vị làm ra và tự tay chế biến. Mời thủ trưởng và các đồng chí cùng thưởng thức sản phẩm của lính đảo”.

 

Hơn 13 giờ chiều, đoàn công tác tập trung lên thăm cột cờ. Đây là biểu tượng chủ quyền quốc gia thiêng liêng trên đảo Trần, nằm trong dự án xây dựng bảy cột cờ chủ quyền Tổ quốc tại các đảo tiền tiêu trải dọc đất nước do Trung ương Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Hội sinh viên Việt Nam phối hợp thực hiện. Cột cờ nằm trên độ cao 188m so với mặt nước biển; phần móng và đế được xây dựng bằng bê tông cốt thép; mặt cột cờ hướng ra biển, ở vị trí trang trọng nhất là dòng chữ “Cộng hòa XHCN Việt Nam” và ghi các thông số về vỹ độ, kinh độ; lá cờ có kích thước 4m X 6m, được may bằng chất liệu bền vững, chịu được gió to. Đứng dưới cờ đỏ sao vàng tung bay phất phới, ngắm nhìn biển cả bao la, chúng tôi càng cảm nhận rõ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

 

Thăm trạm Hải đăng đảo Trần, gặp bác Phạm Trọng Vinh, gần 60 tuổi - người có 20 năm gắn bó với đảo chia sẻ: Ở đây xa đất liền nên chúng tôi với lính đảo như người thân trong nhà. Tuy nhiệm vụ khác nhau, nhưng đều chung một mục tiêu là “tất cả vì biển đảo”.

 

Đoàn tiếp tục đến khu dân cư tặng quà, thay mặt các hộ dân, Trưởng thôn đảo Trần Nguyễn Thị Cảnh, nghẹn ngào nói: “Tình cảm đất liền dành cho đảo rất trân quý. Vì vậy, nhân dân trên đảo sẽ khắc phục mọi khó khăn để ngày đêm bám đảo”. Nói rồi chị nhìn về xa xăm, mắt đỏ hoe, làm mọi người xúc động. Cũng theo chị Cảnh, thì khó khăn nhất trên đảo hiện nay là chưa có điện lưới, nước ngọt còn thiếu và việc học hành của các em nhỏ cũng là điều người dân còn trăn trở.

 

Gần một ngày đêm trên đảo, chúng tôi mới thấu hiểu được sự hy sinh gian khổ của những người dân và cán bộ, chiến sĩ ngày đêm bám đảo, canh giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Chia tay mà lòng bồi hồi, hẹn gặp lại đảo Trần vào một ngày không xa.

 

Thanh Lân, Cô Tô - nhịp sống mới sôi động

 

Rời đảo Trần chúng tôi đến đảo Thanh Lân vào gần trưa, không khí trên đảo thật yên bình và ấm áp. Sau nghi lễ đón, xe đưa chúng tôi về Tiểu đoàn Thanh Lân. Quan sát quanh đảo, chúng tôi thật ấn tượng khi thấy đơn vị đã quy hoạch được khu tăng gia tập trung khá rộng, với hệ thống giàn, vườn trồng rau xanh, chuồng nuôi gia súc, gia cầm... Theo Đại úy Đặng Ngọc Thành, Phó Tiểu đoàn trưởng thì chỉ trong 10 tháng năm 2017, số tiền thu lãi từ tăng gia sản xuất của đơn vị đã đạt hơn 100 triệu đồng.

 

Buổi chiều dạo quanh đảo, tình cờ gặp cô giáo Nguyễn Thị Chung, cô tâm sự: “Chồng em là thuyền trưởng của Tiểu đoàn đảo Thanh Lân, quanh năm đi biền biệt. Cách đây hơn 10 năm, vì thương anh ấy và yêu đảo nên em đã tình nguyện đến đây công tác để được gần chồng và gắn bó với đảo. Giờ đây, biển đảo đã là cuộc sống của em nên không bao giờ muốn rời xa…”. Lời tâm sự của cô giáo Chung khiến mọi người nghẹn ngào.

 

Tối hôm đó, trước khi Đoàn văn công biểu diễn, những suất quà của đoàn công tác được trao tận tay cho cán bộ, chiến sĩ và người dân có hoàn cảnh khó khăn. Biết rằng, quà tặng không thể so sánh với sự hy sinh của quân dân trên đảo, nhưng đó là tình cảm mang hơi ấm của đất liền muốn gửi gắm, sẻ chia với đảo...

 

Sáng hôm sau, chúng tôi hành trình đến với Cô Tô. Khi đến với hòn đảo này, ai cũng muốn ghé thăm tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh, bởi đây là tượng đài đầu tiên và duy nhất được Bác đồng ý cho phép xây dựng lúc Người còn sống. Đứng giữa bốn bề sóng nước mênh mông, mỗi chúng tôi như cảm nhận được tình yêu Tổ quốc và lòng tự hào dân tộc... Còn với những người dân nơi đây, khi ngắm nhìn tượng Bác, như được tiếp thêm sức mạnh để sống, học tập và làm theo tư tưởng, tấm gương đạo đức của Người và luôn sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Gặp chúng tôi, Ông Bùi Đức Bân, Phó Chủ tịch HĐND huyện Cô Tô vui mừng thông báo, Cô Tô đang chuyển mình, kinh tế chuyển dịch theo hướng tích cực, mỗi năm có hàng vạn khách đến tham quan, trong số đó, khoảng hơn 10% là khách quốc tế.

 

Tối hôm đó, cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo Cô Tô có một đêm ấm áp hơn, bởi Đoàn văn công Quân khu đã mang đến một chương trình văn nghệ mang đậm “chất lính”. Mọi người đến xem đông đủ và cổ vũ thật cuồng nhiệt, làm cho không khí đêm văn nghệ sôi động, như một ngày hội trên huyện đảo Cô Tô.

 

Phút chia tay lưu luyến tại Ngọc Vừng

 

Ngày cuối cùng của lịch trình công tác, đoàn đến đảo Ngọc Vừng. Xe đưa chúng tôi đến thăm khu lưu niệm Bác Hồ. Tại đây, các đồng chí lãnh đạo xã Ngọc Vừng đã chờ sẵn để đón đoàn. Sau những cái bắt tay thân thiện, ông Hoàng Văn Quảng, Chủ tịch UBND xã phấn khởi nói: “Ngọc Vừng vinh dự từng được đón Bác đến thăm. Đảng bộ, nhân dân và lực lượng vũ trang xã nhà quyết tâm bám đảo, xây dựng Ngọc Vừng ngày càng giàu đẹp để thực hiện trọn vẹn lời mong ước của Bác…”.

 

Thật cảm động, khi chúng tôi đến thăm Đại đội Pháo cao xạ 37mm. Đơn vị thường xuyên duy trì một trung đội trực chiến 24/24 giờ tại trận địa. Qua lời tâm sự của Đại úy Nguyễn Công Trường, Đại đội trưởng, chúng tôi được biết, anh có hơn 10 năm công tác tại đảo, thì có đến 6 năm ăn Tết ngay tại “trận địa”. Năm nay, anh dự định sẽ đưa cả “hậu phương” ra đảo ăn Tết.

 

Lúc chia tay cán bộ, chiến sĩ đảo Ngọc Vừng, một ca sĩ Đoàn văn công đã hát bài “Chút thơ tình của người lính biển”. Lời bài hát da diết, đi vào lòng người và như muốn nói hộ tâm trạng người lính đảo lúc chia tay. Tôi nhìn lên, thấy khóe mắt nhiều người đã ngấn lệ. Tàu rời bến, mọi người trong đoàn công tác đứng lên, vẫy tay chào tạm biệt. Đến khi Ngọc Vừng xa dần và khuất hẳn tầm mắt, cảm xúc của mọi người một lần nữa lại trào dâng. Khi chia tay anh dạo trên bến cảng/Biển một bên và em một bên/Biển ồn ào em lại dịu êm/Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía/Biển một bên và em một bên…Những lời ca, tiếng hát đó cứ theo chúng tôi trên suốt hải trình trở về đất liền.

                                                                      Thanh Sang

 


 

dcttkn70ctvnnn