1

Thứ 2, 19/02/2018

hoctapvltbh

cmnmmm20188

Quay về Bạn đang ở trang: Home Chính trị - Xã hội Người lính Điện Biên ngày ấy - bây giờ

Người lính Điện Biên ngày ấy - bây giờ

nldbnabggggggQK3 online - Hơn 62 năm trôi qua, nhưng hình ảnh về những năm tháng hào hùng cùng đồng đội “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”, những ngày chiến đầu ác liệt giành giật với địch từng tấc đất, từng đoạn chiến hào diễn ra trên cánh đồng Mường Thanh, rồi những tiếng hô reo vang, cái ôm siết chặt vào nhau của những người lính Điện Biên mừng đại thắng… vẫn vẹn nguyên trong ký ức của Đại tá, nhà giáo ưu tú Phạm Trung Đôi.

 

 

Đã hơn 80 tuổi, nhưng Đại tá Phạm Trung Đôi vẫn còn minh mẫn, tráng kiện so với người cùng thế hệ. Trong ngôi nhà nhỏ ở Khu 1, phường Việt Hòa, thành phố Hải Dương, ông kể cho chúng tôi nghe về những ngày tháng Đại đội 25, Tiểu đoàn 322 (thuộc Trung đoàn 88, Sư đoàn 308) của ông vinh dự được tham gia đánh trận then chốt ở Điện Biên Phủ tháng 5/1954.

 

Ông sinh ra trên vùng quê giàu truyền thống cách mạng và hiếu học, thuộc huyện Cẩm Giàng (Hải Dương). Năm 1952, theo gia đình tản cư về xã Cao Thượng, huyện Yên Thế (Bắc Giang), tại đây ông thường xuyên được tiếp xúc với các anh bộ đội Pháo cao xạ 36. Hình ảnh các anh bộ đội huấn luyện ngụy trang, ẩn mình trong các cánh đồng đã gây ấn tượng sâu sắc với ông.


Mặt khác, chứng kiến cảnh sống lầm than, nô lệ của nhân dân đã thôi thúc ông thêm khát vọng tự do, độc lập và ý chí căm thù giặc sâu sắc. Ông kể: “Dưới chế độ cũ, bị thực dân Pháp đô hộ, người dân mình khổ lắm, nỗi lo sợ luôn rình rập, sợ nhất là mùa thuế khóa, bắt lính, khiến người dân phải bỏ làng quê đi nơi khác làm thuê kiếm sống; muốn tham gia làm cách mạng cùng các anh bộ đội chiến đấu, đánh đuổi giặc Pháp để giải phóng quê hương, nhưng tuổi còn quá nhỏ, nên tôi chưa được tham gia”.


nldbnabgggggg

 

Đại tá Phạm Trung Đôi kể về những năm tháng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa.

 

 Với suy nghĩ “trước sau mình cũng sẽ đi bộ đội, làm cách mạng, giải phóng quê hương”, đến cuối năm 1952, khi ấy mới 16 tuổi, chàng trai trẻ Phạm Trung Đôi quyết định viết đơn xung phong đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự. Trúng tuyển, chiến sĩ trẻ Phạm Trung Đôi được biên chế vào Tiểu đội 5, Đại đội 25, Tiểu đoàn 322, Trung đoàn 88, Sư đoàn 308 tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.

 

Dùng những chén trà uống nước trên bàn để minh họa, Đại tá Phạm Trung Đôi chia sẻ: “Xác định Him Lam là “cửa ngõ” đi vào tập đoàn cứ điểm của Pháp ở Ðiện Biên Phủ, do vậy Pháp đã bố trí ở đây Tiểu đoàn Lê Dương - tiểu đoàn mạnh nhất của Pháp ở Ðông Dương lúc bấy giờ và rất nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại, công sự trận địa vững chắc. Tiểu đoàn Lê Dương gồm 4 đại đội với gần 500 tên địch đóng tại 3 cứ điểm, hình thành cụm cứ điểm Him Lam. 12 giờ trưa ngày 13/3/1954, Pháp đưa xe tăng, bộ binh ra phá chiến hào của ta; được lệnh của trên, các mũi tiến công của ta đồng loạt xung phong, nã súng dồn dập vào các cứ điểm của địch. Địch bị bất ngờ, hoang mang, gần như tê liệt hoàn toàn, ta dùng pháo binh, súng cối bắn chặn, buộc địch rút chạy. 2 giờ đêm ngày 14/3, quân ta làm chủ hoàn toàn cụm cứ điểm Him Lam”.

 

Sau vài phút yên lặng, nét mặt người “lính già” trở nên nghiêm nghị hơn, giọng trầm xuống, ông nói tiếp: “Đánh thắng trận Him Lam, Trung đoàn 88 của tôi nhận nhiệm vụ tiếp tục tiến công đồi Độc Lập và nhiều trận địa khác. Trận đánh đồi Độc Lập là trận đánh lịch sử và cũng là trận đánh có nhiều mất mát, hy sinh nhất, sau trận đánh cả trung đội của tôi chỉ còn 5 người. Đồi Độc Lập có độ cao trên dưới 100m, xung quanh có nhiều hàng rào dây thép gai bao bọc (bốn lớp hàng rào: Vướng chân, cọc, mái nhà, bùng nhùng và nhiều loại mìn), bên trong xây nhiều lô cốt, chiến hào ngang dọc như bàn cờ. Lực lượng địch tại đây gồm có 1 tiểu đoàn Algeria và 1 đại đội lính ngụy Thái, được tăng cường 4 khẩu cối 120 ly, có đại pháo ở Mường Thanh - Hồng Cúm chi viện. Cứ điểm Điện Biên Phủ được mệnh danh là bất khả xâm phạm. Người Pháp đã từng tuyên bố “Việt Cộng động vào sẽ không có đường ra”.

 

Gian khổ, ác liệt là vậy, nhưng đọng lại trong ký ức của Đại tá Phạm Trung Đôi là những ngày “đánh lấn, bắn tỉa”. Đó là kiểu đánh trước đó chưa có trong quân đội ta và là sáng kiến tiêu diệt địch có hiệu quả. Từ hiệu quả của cách đánh “bắn tỉa”, Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp ra chỉ thị phong trào diệt địch, càng rải rác càng tốt, làm cho địch hoang mang, lo sợ.


Chiến sĩ Phạm Trung Đôi được Trung đoàn tin tưởng chọn vào tổ bắn tỉa của đơn vị. Để tiêu diệt được địch, các chiến sĩ bắn tỉa trong tổ của ông đã tìm chỗ gần hỏa lực địch, hoặc chỗ địch thường đi xuống lấy nước để phục sẵn. “Ban đêm chúng tôi đi tìm địa điểm bắn tỉa, đánh dấu sẵn, đêm sau mới bò vào đào công sự, ban ngày dùng cây, lá dây leo ngụy trang đầu súng, bắn xong khói tản ra nên địch không phát hiện được vị trí người bắn tỉa. Không chịu được khát, những tên lính Pháp nấp dưới hầm buộc phải chui ra, xuống sông Nậm Rốm lấy nước, tổ bắn tỉa chỉ được bắn phát một, nên chúng tôi phân công nhau mỗi người ngắm một tên. Chỉ trong 10 ngày, 4 tổ thiện xạ quanh khu trung tâm đã diệt hàng trăm tên địch; có chiến sĩ “thiện xạ” diệt 13 tên địch bằng 15 viên đạn. Riêng tôi đã tiêu diệt được 16 tên địch”. Đại tá Đôi cho biết.

 

Trở lại đời thường, người lính Điện Biên năm xưa vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương, đất nước, hăng say tham gia hoạt động công tác xã hội. Ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” nhưng hằng ngày, ông vẫn kể cho con cháu nghe những chiến thắng hào hùng, vẻ vang của dân tộc, như một sự nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay cần phát huy tinh thần, hào khí Điện Biên năm xưa, xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh để xứng đáng với sự hy sinh xương máu của ông cha đã ngã xuống cho nền độc lập của Tổ quốc.

NGỌC HIỀN



 

dctttt74nhdprrr