0985.456.616

Thứ 3, 18/12/2018

74nn22t12

Home Đất và người Quân khu 3 Chuyện kể về người chiến sĩ Điện Biên

Chuyện kể về người chiến sĩ Điện Biên

Từng là trinh sát trong chiến dịch Điện Biên, bị thương, phục viên về làng rồi lại tái ngũ. 20 năm trong lửa khói trận mạc, qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ… Bây giờ về hưu, nhìn lại, ông chỉ có duy nhất chiếc huy hiệu Chiến sĩ Điện Biê. Và, ông lặng lẽ trong hoài niệm.cncssssdbbbkcmmcllxxx


Trốn nhà đi bộ đội

 

Năm 1952, vừa mới 17 tuổi, Nguyễn Văn Sập đã trốn gia đình đang sống trong làng tề, ra vùng tự do, tình nguyện làm người lính cụ Hồ.

 

Được bổ sung vào Trung Đoàn 246, anh cùng đồng đội vừa cấp tốc hành quân lên Lào Cai, vừa rèn luyện sẵn sàng chiến đấu. Được 2 tuổi quân, anh tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, được chọn vào đại đội trinh sát. Anh gan góc, mưu trí, vượt muôn vàn hiểm nguy, luồn sâu vào cứ điểm của địch vẽ địa hình, thu được nhiều tài liệu có giá trị, góp phần vào thắng lợi của chiến dịch Điện Biên phủ lừng lẫy địa cầu…

 

Miền Bắc hoàn toàn giải phóng nhưng anh chưa một ngày rời tay súng. Đơn vị anh được điều động ngược lên huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai làm nhiệm vụ tiểu phỉ, giữ gìn cuộc sống yên bình của núi rừng Tây Bắc. Ở mặt trận thầm lặng này, người chiến sĩ Điện Biên đã dính đạn của bọn thổ phỉ rừng Lao Cai.

 

20 tuổi, phơi phới sức xuân, anh thương binh Nguyễn Văn Sập khoác ba lô phục viên về làng. Nhìn tấm huy hiệu Điện Biên trên ngực anh, người làng ai nấy đều trầm trồ nể phục.

 

Cha mất sớm, cảnh nhà nghèo, các anh trai, người đi thoát ly, người đi bộ đội, anh là con út, ở với mẹ già. Anh bập vào cuộc sống lao động sản xuất. Năm 1957 anh lấy vợ, sức dài vai rộng, đôi vợ chồng tảo tần, lam lũ cấy cầy chăn nuôi, trong 3 năm sinh hai đứa con, một gái một trai..

 

Những tưởng thế là yên phận, nhưng tiếng súng ở miền Nam đang vẫy gọi anh.

 

Tái ngũ

 

Năm 1965, đúng ba chục tuổi, anh nhận lệnh tái ngũ. Có lẽ cấp trên biết anh là chiến sĩ Điện Biên, đã kinh qua chiến đấu, nên đã giao cho anh chức vụ Tiểu đội phó ngay sau khi hoàn thành công việc giao nhận quân.

 

Mẹ già đã ngoại 80, vợ trẻ đang xoan, hai con nhỏ, một đứa lên 5, một đứa 2 tuổi, đang học mẫu giáo… Biết bao nhiêu nỗi nhớ nhung, vương vấn nhưng ý chí người chiến sĩ Điện Biên đã vượt qua. Anh hòa cùng những người lính trẻ mười tám đôi mươi thuộc Trung đoàn 2, Sư đoàn 308 hừng hực khí thế lên đường vào Nam chiến đấu .

 

Anh đã đi dọc ngang các mặt trận, tham gia các trận đánh lớn ở Bình Long, Phước Long, nhiều lần chết hụt trong trận Đồng Xoài, Long An, vào giáp Căm-Pu-chia. Cũng từ trong chiến đấu, anh đã trưởng thành, được bổ nhiệm chức vụ Phó Đại đội trưởng thuộc Cục hậu cần (Quân khu 7).


cncssssdbbbkcmmcllxxx

Người chiến sĩ Điện Biên Nguyễn Văn Sập và vợ

 

Anh chỉ huy đơn vị vận tải vũ khí, lương thực, cáng thương binh… phục vụ chiến trường bằng những chiếc xe đạp thồ, vượt qua những chặng đường rừng núi, dài vài chục cây số. Bao lần bom B52, bãi mìn đã chặn đường anh. Cuộc chiến ngày càng ác liệt, chiến sĩ thương vong nhiều, có lúc cả đại đội vận tải chỉ còn hai chục người, cả nam và nữ. Nhưng khối lượng vận tải bằng những chiếc xe đạp thồ cũ kỹ mỏng manh thì ngày càng nhiều thêm. Nhiệm vụ vẫn hoàn thành .

 

Tin quê nhà giữa chiến trường

 

Cuối năm 1967, ở phum Tà Ao (thuộc đất Căm Pu Chia), đơn vị anh được bổ sung một số tân binh quê từ miền Bắc chuyển vào. Thật sung sướng, trong đó có một người làng cho anh biết rằng: Nơi quê nhà, vợ anh mới sinh hai con gái?

 

Giật mình. Thoạt đầu anh tưởng nghe lầm, sau bình tâm lại, bỗng nhớ ra. Lên đường tái ngũ tháng 8 năm 1965, nhưng trước khi đi B, anh được nghỉ phép về thăm gia đình vào dịp Tết năm Bính Ngọ (1966). Anh không biết rằng, sau mấy ngày phép ấy, anh trở về đơn vị thì ở nhà vợ anh đã mang thai, rồi sinh đôi 2 cô con gái. Người vợ mừng lắm, đặt con tên là Tráng và Diện. Chúng như hai giọt nước . Nhận tin nhà giữa chiến trường, anh vui sướng, báo nhà bếp“đặc cách “ nấu một nồi chè để khao anh em mới bổ sung về đơn vị, để chia vui.

 

Giải phóng miền Nam, anh vẫn công tác ở Cục hậu cần Quân khu 7. Năm 1979 tuy vẫn mặc áo lính, nhưng anh được điều động về tăng cường cho tỉnh Đồng Nai làm công tác tổ chức. Ty Giao thông vận tải tỉnh cấp cho anh tấm thẻ ưu tiên để mua vé xe đi công tác cơ sở, với chức danh là cán bộ Tiểu ban bảo vệ Đảng. ( xem ảnh)

 

 

Thẻ ưu tiên mua vé xe

 

Thế nhưng vừa mới quen công việc ở đây thì anh lại có quyết định điều động ra Bắc, về Đoàn 870 thuộc Quân khu Thủ đô (QKTĐ) nhận công tác mới. Rồi chẳng bao lâu, anh lại cầm tờ quyết định từ QKTĐ về một trung đoàn khác, không phải đơn vị chiến đấu, mà là đơn vị tăng gia sản xuất, đóng quân tại xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Hưng với chức vụ Tiểu đoàn trưởng.

 

Chỉ biết sống trong hoài niệm

 

Năm 1982, người chiến sĩ Điện Biên, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Văn Sập khoác ba lô về làng nghỉ hưu khi mới 47 tuổi. Tính ra, trong 2 cuộc kháng chiến, chàng trai làng Lạc Sơn (nay là khu dân cư Lạc Sơn, phường Thái Học, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương) đã có 20 năm trận mạc vào sinh ra tử. Anh đi qua bao nhiêu tên làng tên đất, từ Nam ra Bắc, lên vùng Tây Bắc xa xôi, cả sang nước bạn, làm nhiều nhiệm vụ khác nhau… Thời gian đẽo gọt, đã kéo theo những thay đổi của con người. Anh đã quen dần những tiếng gọi : anh Sập, bác Sập rồi ông Sập… tự bao giờ?

 

Về hưu khi chưa phải già, cũng không còn trẻ. Ngày đầu, sau chút ngỡ ngàng, ông lại làm quen với công việc làng thôn, chăn nuôi trồng trọt cùng người vợ Phạm Thị Hường đã chờ chồng biền biệt 10 năm liền, một mực thảo hiền thờ mẹ chồng, nuôi 4 con, để ổn định cuộc sống gia đình. Hai con lớn cũng đã đến tuổi trưởng thành, ông dựng vợ gả chồng cho các con yên bề gia thất.

 

Lương hưu và phụ cấp thương binh hạng 4/4 không đủ chi dùng cho gia đình, ông đã dành tiền tích cóp nhiều năm, để mua máy xay sát bột cho trẻ em, xay đỗ gia công cho dân làng để hàng ngày có thêm đồng tiền mua rau mắm.

 

Khu dân cư Lạc Sơn có 7 chiến sĩ Điên Biên, đến nay 5 người đã lần lượt ra đi, chỉ còn lại 2 người: Ông và ông bạn Phạm Văn Ninh 87 tuổi bị lòa hai mắt. Mấy năm trước, ông Sập vẫn mời các bạn về nhà mình gặp mặt. Lại có năm cả 7 đôi vợ chồng trong Hội gia đình chiến sĩ Điện Biên tập trung với nhau. Các ông ôn lại thời máu lửa, các bà tâm sự nỗi niềm người vợ ở hậu phương, nuôi con thăm thẳm đợi chồng. Họ động viên nhau sống vui những năm tháng cuối đời. Tấm ảnh kỷ niệm năm ấy, bây giờ trở thành vật vô giá.

 

Nghe ông kể chuyện, tôi cứ vân vi chưa rõ tại sao, trận mạc là thế, đến giờ ông không có một huân, huy chương chiến công, hay kỷ niệm chương chiến dịch nào? Những ngày lễ trọng đại, xung quanh đồng đội đến dự, người nào cũng rực rỡ mầu sắc lóng lánh các loại huy chương trên ngực, còn ông thì chỉ độc nhất chiếc Huy hiệu chiến sĩ Điện Biên Phủ đã bạc màu….

 

Ông già 84 tuổi, tóc bạc như cước, chẳng ra vui cũng chẳng ra buồn, thủ thỉ:

 

- Là tại số phận cả. Chiến trường, đạn bom, di chuyển. Mà số tôi cứ bị điều động di chuyển mãi. Ở đơn vị này người ta khai báo thành tích rồi, mình mới đến. Lúc về đơn vị kia thì chưa có đợt. Tuổi trẻ đã qua rồi, bây giờ già cả thế này, khai báo thế nào, các thủ trưởng ở đâu, biết tìm ai chứng nhận cho?.

 

Thôi cũng như hạt mưa trên trời, không thể rơi đều đến mọi ngõ ngách số phận. Tôi chính là người, trong số không nhận được hạt mưa mát lành ấy.

 

Kỷ vật quý báu với ông bây giờ là chiếc Huy hiệu chiến sĩ Điện Biên Phủ. Đến gần ngày lễ, ông lại lấy từ trong hộp ra lau và đeo trên ngực.

 

Và ông lặng lẽ sống, trong hoài niệm , một chút bâng khuâng…

                                           Khúc Hà Linh