1

Chủ nhật, 22/10/2017

Quay về Bạn đang ở trang: Home Đất và người Quân khu 3 Thày thuốc “mát tay”

Thày thuốc “mát tay”

 

 

Bước sang tuổi 75, tôi bị bệnh mắt, gây khó khăn trong sinh hoạt, ảnh hưởng công việc, định bụng về bệnh viện mắt tuyến trung ương chữa trị nhưng nhà thơ Dương Phượng Toại bảo: “Bác không phải đi đâu xa, tới ngay Bệnh viện Việt Nam - Thụy Điển Uông Bí (cũng là tuyến viện trung ương) người ta chữa mắt rất tốt. Tôi vừa chữa mắt tại đó, mắt tôi giờ sáng nhiều, không như trước đây khi nhìn đèn đường đêm một ngọn hóa hai nữa!”. Anh Toại dặn thêm: “Bác sỹ chữa mắt có tiếng là chị Phương!”.


Tôi tìm đến Bệnh viện Việt Nam - Thụy Điển xin khám và điều trị. Sau khi khám, cho xét nghiệm, tôi được đưa về Khoa Mắt và người trực tiếp mổ mắt cho tôi là Thạc sỹ, Bác sỹ Đặng Thị Phương (đúng người mà anh Toại mách tên). Ngày 19/05/2017, chị Phương và cộng sự đã tiến hành ca phẫu thuật trên mắt tôi. Bởi chỉ gây tê bên mắt nơi dao kéo động đến nên tôi vẫn tỉnh táo nhận biết được việc chị Phương làm trong quá trình phẫu thuật. Mang trên miệng tấm khẩu trang, giọng chị Phương nhỏ nhẹ, ân cần động viên tôi khiến trạng thái tôi đã có lúc thiêm thiếp gần như ngủ. Cho đến khi chị hỏi nhẹ: “Bác ngủ sao?”. Tôi khẽ trả lời: “ Không, thưa chị!”. Bên cạnh miệng nói, tay làm của chị cũng tương tự. Vì không am tường những thuật ngữ ngành y nên tôi chỉ nôm na bộc bạch rằng chị là một nữ bác sỹ rất mát tay khi “mổ xẻ” cho người bệnh. Chả thế mà, gần giờ đồng hồ mổ mắt, khâu tới chục mũi chỉ trên tròng mắt tôi mà không hề gây ra đau đớn. Nhờ bàn tay chị Phương, chưa đầy tuần lễ, tôi đã lành bệnh, xuất viện sớm.


Tìm hiểu them tôi được biết, không riêng bệnh nhân mà ngay cả đồng nghiệp nơi đây cũng thường bảo chị Phương là một thày thuốc “mát tay”./.

Đinh Quang Huy