1

Thứ 5, 21/09/2017

Quay về Bạn đang ở trang: Home Nội dung khác Kinh tế - Đời sống Nghị lực của người lính qua chiến tranh

Nghị lực của người lính qua chiến tranh

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta bước vào giai đoạn vô cùng gay go, ác liệt, chàng trai trẻ Phạm Thanh Phương ở thị trấn An Dương, huyện An Dương (Hải Phòng) đang theo học trung cấp nông nghiệp đã gác bút nghiên, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Lẽ ra ông thuộc đối tượng được miễn nghĩa vụ quân sự, bởi trước đó hai người anh của ông từng nhập ngũ, thì một người vừa mới hy sinh, một người còn trong quân ngũ.nlcnglllmanc


nlcnglllmanc

Ông Phương (bên phải) hướng dẫn công nhân chăm sóc phong lan của gia đình

 

Huấn luyện chiến sĩ mới xong, ông được biên chế về một đơn vị thuộc Bộ Tư lệnh Công binh. Là người lính công binh, ông thường có mặt ở những nơi khó khăn, gian khổ, chiến đấu dưới mưa bom, đạn lửa, sự sống và cái chết luôn cận kề. Hòa bình lập lại, ông tiếp tục tham gia nghĩa vụ quốc tế tại nước bạn Campuchia. Năm 1981, ông Phương chuyển ngành sang làm công nhân tại Xí nghiệp 20-7, thuộc Sở Công nghiệp (nay là Sở Công thương Hải Phòng). Năm 1993, ông được cấp trên cho nghỉ mất sức theo chế độ.


Trở về đời thường, thân thể ông dù vẫn lành lặn nhưng những di chứng do chiến tranh để lại như: ù tai, mắt mờ, tức ngực… vẫn còn, bởi qua nhiều lần chịu sức ép của bom mìn và chiến đấu tại những địa bàn địch rải chất độc hóa học. Đã vậy, hoàn cảnh gia đình ông lúc đó rất khó khăn, bố mẹ già yếu, các con còn nhỏ, gạo phải chạy ăn từng ngày. “Những lúc cơ hàn đó, tôi trăn trở suy nghĩ, chẳng lẽ mình lại cam chịu đói nghèo? Chẳng lẽ lại bỏ mặc số phận? Sau thời gian tìm hiểu, biết được nhu cầu thị trường, tôi mạnh dạn vay mượn bạn bè mua mận hồng đào và táo Gia Lộc về ươm trồng, rồi cung cấp ra thị trường. Tuy trồng mận và táo có lãi nhưng cũng không đáng là bao, trong khi đó, giai đoạn này đời sống nhân dân bớt khó khăn, có người đã nghĩ đến việc chơi hoa, cây cảnh. Trong đầu tôi chợt lóe lên ý tưởng: Sao mình không đi trước đón đầu, ươm trồng các loại hoa và cây cảnh, vì khi đời sống nhân dân khấm khá hơn, đủ ăn, đủ mặc họ sẽ nghĩ đến việc chơi. Nghĩ là làm, tôi bàn với vợ chuyển hướng làm ăn sang ươm trồng cây cảnh và một số loài hoa, trong đó chủ yếu là phong lan. Bấy giờ, cây cảnh có thể tìm ngoài Bắc, còn phong lan thì chưa biết lấy giống ở đâu. Trong lúc suy tư, tôi nhớ đến những khu rừng mình từng gắn bó trong những năm tháng chiến tranh, nhiều nơi có phong lan rất đẹp. Thế là, tôi khoác ba lô lặn lội trở lại chiến trường xưa và sưu tầm các loại phong lan mang về nhân giống”- Ông Phương nhớ lại.


Sẵn có đôi bàn tay khéo léo, kết hợp với lòng đam mê nên sau một thời gian ông Phương cho ra đời nhiều loài phong lan đẹp. Tiếng lành đồn xa, nhiều người đến vườn nhà ông để tham quan, chiêm ngưỡng cái đẹp, rồi khách các nơi như Hải Dương, Hưng Yên, Nam Định, Hà Nội tìm đến vườn nhà ông mua lan. Không đủ cung cấp cho khách hàng, ông tiếp tục đi sưu tầm, mở rộng diện tích, rồi đặt mua phong lan ở các nơi như miền Trung, Đà Lạt, Tây Bắc, thậm chí cả Lào và Thái Lan. Cùng với đó, các loại cây cảnh trong vườn nhà ông cũng tăng theo số nhân, nhất là sanh, lộc vừng, tùng, trúc, mai, hải đường...


Chia sẻ về bí quyết chăm sóc các loại hoa và cây cảnh, ông Phương cho biết: “Cây cũng như người, phải thường xuyên nâng niu, tận tâm, tận lực, hết lòng yêu nó thì nó sẽ không phụ mình. Đối với các loại cây, nhất là phong lan, muốn sống được trong vườn và phát triển tốt, trước hết phải nắm được đặc tính, nguồn gốc xuất xứ từng loại. Chẳng hạn như phong lan lấy giống ở miền Trung, Lào thì chịu được nóng. Còn phong lan Đà Lạt và Sa Pa thì phải sống trong môi trường có nhiệt độ thấp hơn. Hay lan đùi gà, lan kiều, lan phi điệp thì ưa ánh sáng, còn lan quế, lan đuôi cáo, lan hồ điệp ít ưa ánh sáng. Ngoài ra phải nắm chắc quá trình sinh trưởng, cách chăm bón, phòng trừ sâu bệnh, thời điểm ra hoa từng loại”.


Xuất phát điểm từ hai bàn tay trắng, bằng ý chí và nghị lực của người lính từng trải qua chiến tranh, ông Phương đã khắc phục mọi khó khăn, vươn lên làm giàu chính đáng. Đến nay, cơ sở trồng hoa và cây cảnh của ông trở thành thương hiệu nổi tiếng của thành phố Cảng cũng như trong cả nước, doanh thu bình quân từ năm 2010 đến nay đều đạt trên một tỷ đồng/năm, riêng năm 2015 đạt 2,5 tỷ đồng. Đồng thời, giải quyết việc làm thường xuyên cho gần chục lao động địa phương, với thu nhập từ 6 đến 9 triệu đồng/người/tháng và trên 20 lao động thời vụ. Trong hơn 10 năm trở lại đây, mỗi năm ông Phương đóng góp hàng chục triệu đồng vào các loại quỹ của địa phương như: Quỹ “đền ơn đáp nghĩa”, quỹ vì người nghèo, quỹ ủng hộ nạn nhân chất độc da cam, ủng hộ kinh phí, vật chất trong xây dựng nông thôn mới… Đặc biệt, ông còn thường xuyên hỗ trợ kỹ thuật, giống, vốn giúp các hộ nghèo, gia đình chính sách trên địa bàn phát triển kinh tế.


Bằng sự lao động cần cù, sáng tạo và những đóng góp xây dựng quê hương, đất nước, ông Phương đã ba lần được vinh danh là nông dân điển hình tiên tiến; được Thủ tướng Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Văn hóa thể thao và Du lịch, Hội Nông dân Việt Nam, Ủy ban nhân dân thành phố Hải Phòng tặng Bằng khen. Năm 2007, ông vinh dự được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba. Song điều trân quý hơn ở người cựu chiến binh này là cái tâm trong sáng, sống trọn nghĩa, trọn tình: “Với tôi, thành tích không quan trọng. Mình còn sống trở về là may mắn lắm rồi! Nhiều đồng đội tôi họ ra đi mãi mãi không trở về. Nên tôi phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội”- Ông Phương chia sẻ.

                                                         Thanh Nhàn, Phạm Quyết