1

Thứ 2, 20/11/2017

Quay về Bạn đang ở trang: Home Nội dung khác Kinh tế - Đời sống Về nơi tỷ phú trồng rừng

Về nơi tỷ phú trồng rừng

“Nếu sau này tôi không còn, thì con cháu tôi cũng nhất định cũng vẫn cứ trồng rừng, bảo vệ rừng. Nghề trồng rừng này gần như là nghề truyền thống của gia đình tôi rồi”. Đó là câu nói mà ông Triệu Tài Cao, thôn Bàng Anh, xã Tân Dân, huyện Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh nói với bà con trong thôn xóm mình về cái nghiệp mà ông đã lựa chọn.losmvntrrrra



losmvntrrrra

Ông Triệu Tài Cao đang kiểm tra những cây lim, cây bầu dó của gia đình

 

Men theo con đường quanh co ở xã Tân Dân, một bên là những vách đá treo leo, một bên là dòng thác cuồn cuộn chảy, chúng tôi tới được cánh rừng già bạt ngàn cây cổ thụ của gia đình ông Triệu Tài Cao. Là người Dao Thanh Phán, ông Cao năm nay 76 tuổi, nhưng xem ra còn minh mẫn lắm. Không một ai ở xã là không biết ông, bởi ông không chỉ là người được bà con tin yêu, nể phục mà còn là người rất đam mê trồng rừng. Ngồi bên chén trà vừa mới pha, khói tỏa hương nghi ngút, ông Cao tâm sự: “Tôi là con thứ 5 trong gia đình có 8 anh chị em ở Đồng Quặng (Hoành Bồ). Năm 1950, khi tôi vừa tròn 10 tuổi thì cả gia đình sơ tán sang xã Thanh Luận, huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang để tránh cuộc càn quét của giặc Pháp. Anh trai thứ hai của tôi tham gia lực lượng an ninh, nên thường xuyên có cán bộ đến nhà bàn bạc công việc. Tuy còn nhỏ, nhưng tôi cũng hiểu được việc của anh trai và đồng đội đang làm, vì thế mỗi lần có khách đến nhà, tôi lại xung phong đứng gác. Lớn lên chút nữa, tôi được anh trai cử đưa đón cán bộ cách mạng đi họp và tìm hiểu tình hình. Ngày ấy, những cánh rừng từ xã Thanh Luận về Tân Dân còn bạt ngàn gỗ lim, gỗ táu... mỗi lần đưa cán bộ, tôi thường leo lên cây gỗ lim cao nhất để quan sát, nhờ đó chưa lần nào bị giặc phát hiện. Tôi còn biết rằng, nhờ những cánh rừng xanh bạt ngàn ấy mà bộ đội đã nện cho quân Pháp những đòn chí mạng. Tình yêu rừng đã đến với tôi từ những ngày ấy. Năm 1969, cả gia đình tôi chuyển về nơi ở hiện nay, tôi làm cán bộ nông - lâm nghiệp của xã Tân Dân và đã có 4 người con”. Cuối năm 1970, ông Cao vừa làm xong căn nhà gỗ lim cũng là lúc Nhà nước có chỉ thị cấm khai thác gỗ lim để làm nhà. Với một suy nghĩ giản đơn, con cái thì nhiều, Nhà nước cấm khai thác rừng tự nhiên thì mình tự trồng lấy để sau cho con cháu lấy gỗ làm nhà. Thế là ông lên rừng nhặt cây lim con về trồng xung quanh nhà. Đến nay vườn lim của gia đình ông đã có tới hàng trăm cây, có cây đã có đường kính 45-50cm, trị giá hàng trăm triệu đồng. Không chỉ trồng cây lim mà ông Cao còn trồng nhiều loại cây khác như bầu dó, cây xưa, keo... trên diện tích 20ha. Đến nay, ông Cao đã có tới trên 600 cây bầu dó gần 20 năm tuổi, một số cây đã có trầm hương. Khi những cây bầu dó bắt đầu ra hoa, kết trái, ông lại nghĩ, loại cây này tuy lâu được thu hoạch, nhưng nó sẽ là cây làm giàu cho nhiều hộ gia đình. Vì thế ông ươm hạt và bán cây giống cho bà con quanh vùng. Ai chưa biết kỹ thuật trồng thì ông bày cho cặn kẽ, ai chưa có tiền trả thì ông cho nợ. Với giá bán 3 ngàn đồng/cây giống và 5 triệu đồng/kg hạt, từ năm 2002 đến nay, mỗi năm ông thu được gần 100 triệu đồng. Mới đây, ông đã nhận lời cán bộ Trung tâm Khuyến lâm tỉnh khoan thử một cây bầu dó để tạo trầm hương. Được biết, 5 người con của ông Cao cũng làm nhà ở quanh mé rừng, tạo thành một “hàng rào” vững chắc, người lạ khó lòng xâm nhập. Cánh rừng của ông Cao với nhiều cây gỗ quý khiến nhiều người thèm muốn. Cánh buôn gỗ, thậm chí cả người Trung Quốc thường xuyên qua lại nhà ông xin mua gỗ. Có người còn trả tiền tỷ để mua cả cánh rừng. Những cây gỗ lim được trả giá trên 20 triệu đồng/khối. Cả cánh rừng tính rẻ cũng đến 5, 7 tỷ đồng. Vậy nhưng ông từ chối tất cả chỉ bởi, ông trồng rừng không phải vì tiền. Điều ông muốn là giữ được những cánh rừng nguyên sinh cho đời con, đời cháu sau này. Ông Cao tâm sự thêm: “Chẳng đếm được hết đâu, trên rừng có nhiều cây gỗ lim già cùng rất nhiều cây khác như dổi, trám, sến, táu... cũng nhờ có rừng mà cuộc sống của gia đình ổn định, các con lấy vợ, ở riêng cũng xây dựng được nhà cửa đàng hoàng. Bây giờ, đã ở vào tuổi “xưa nay hiếm” nhưng sáng sáng, ông vẫn vào rừng, ngắm nhìn, kiểm tra và phát cây cỏ dại. Công việc này mang lại cho ông niềm vui, sự tĩnh tâm. Nói chuyện với con cháu hay đám thanh niên trong thôn, ông đều động viên, rằng: “Bây giờ mới 20, 30 tuổi, các cháu nên trồng cây, gây rừng. Chỉ 20 năm sau, tức là ngoài 40 tuổi, các cháu sẽ có những khoảnh rừng xanh tốt, cũng đồng nghĩa với việc có tiền, có thu nhập…”.


Chia tay ông Cao, tôi thầm cảm phục nghị lực, quyết tâm và cách sống giản dị của ông và gia đình. Đường về quanh co nhưng xa xa là những đồi cây xanh mướt mắt, bên đường đã mọc lên vô số ngôi nhà khang trang. Chợt nghĩ, mai đây, sẽ có tuyến du lịch tham quan hết hợp nghỉ dưỡng ở những khu rừng lim, bầu dó của gia đình ông Cao này thì thật tuyệt?

Long Vũ


 

dcttkn70ctvnn