1

Thứ 6, 15/12/2017

Quay về Bạn đang ở trang: Home Quân sự - Quốc phòng Người thầy giáo của bản

Người thầy giáo của bản

ntgcbnnnnn

Con đường sỏi đá gập ghềnh dẫn chúng tôi đến với điểm trường Tiểu học bản Trình Tường xã Hoành Mô, huyện Bình Liêu (tỉnh Quảng Ninh). ở ngôi trường chỉ với một phòng học và hai chiếc bàn, đủ cho năm học sinh ngồi, chúng tôi đã gặp thầy giáo Phạm Văn Huần - người đã gần 10 năm nhọc nhằn “gieo chữ trên non”, ươm mầm ước mơ cho biết bao thế hệ học trò nghèo nơi vùng biên viễn.


Gần mười năm trước, hành trang duy nhất của người thầy giáo trẻ Phạm Văn Huần là những kiến thức được trang bị ở trường Cao đẳng Sư phạm Cà Mau. Lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, chàng trai quê hương Ninh Bình đã tình nguyện tham gia lực lượng tri thức trẻ tình nguyện, hăm hở đến vùng đất đầy gian khó này để thử sức mình. Nhớ về ngày đó, anh Huần tâm sự: “Ngày đầu đặt chân đến đây, trước mắt tôi, cả vùng đất giáp biên này chỉ là khu đất hoang, cây cao hơn đầu người. Khó khăn thực tại đó đã khiến tôi bất chợt nghĩ tới chuyện quay về. Nhưng chính ánh mắt ngây thơ, trong sáng của các em nhỏ đã tiếp thêm cho tôi động lực, khiến tôi quyết tâm hơn ở lại”. Trường chưa có thì lấy đâu ra chỗ để dạy dỗ các em nhỏ. Vậy nên, việc đầu tiên là anh Huần cùng cán bộ, chiến sĩ Lâm trường 156 (Đoàn KT – QP 327) dựng ngôi trường bằng cách ghép những miếng ván gỗ lại thành một cái lán nhỏ, sau đó là tổ chức vận động các gia đình có con nhỏ, kể cả người lớn tuổi tham gia lớp học buổi tối để xóa mù chữ.

 

ntgcbnnnnn

Thầy giáo Phạm Văn Huần hằng ngày cần mẫn dậy chữ cho các em nhỏ ở bản Trình Tường

 

Nói về quá trình “gieo chữ” đầy nhọc nhằn này, đồng chí Thượng úy Đào Hải Nam, trợ lý tuyên huấn Lâm trường 156 chia sẻ: “Bà con các dân tộc ở đây chăm chỉ, chịu khó làm ăn, nhưng do đời sống khó khăn, nhận thức của người dân còn hạn chế, nên chuyện học cái chữ được nhiều người quan tâm. Hiện tượng giữa buổi thầy cô đi tìm học sinh là chuyện bình thường. Không phải học sinh ham chơi, mà bởi các em còn theo cha mẹ lên nương chăn trâu, trồng ngô, trồng sắn, thậm chí bụng đói thì chạy về nhà kiếm cái gì đó ăn tạm đã. Vậy là các thầy, cô giáo cùng chúng tôi lại lặn lội vượt núi, băng đồi đến từng nhà trong bản để trò chuyện, tìm hiểu nguyên nhân rồi động viên phụ huynh tạo điều kiện cho các em đến lớp”.


Gần mười năm gắn bó với Trình Tường đã để lại trong lòng người thầy giáo trẻ biết bao kỉ niệm. Thầy Huấn còn nhớ mãi “cậu học trò” Chìu Văn Minh trong những buổi học đầu tiên. “Khi ấy, “Minh” đã 23 tuổi mà không biết chữ. Được các cán bộ Lâm trường tới vận động, cả nhà anh cùng đi học. Cũng được mấy buổi, một hôm, học sinh Minh say rượu, cầm dao vào đuổi thầy giáo không cho dạy học. Tôi đã gọi cho chỉ huy Lâm trường 156 để nhờ giúp đỡ. Khi các anh xuống, Minh sợ quá trốn vào rừng. Sau khi được giải thích, Minh lại tới lớp học xin lỗi tôi và xin tiếp tục được đi học để biết cái chữ” – thầy giáo Huần tâm sự. Hôm nay chúng tôi gặp lại anh Minh, gợi lại câu chuyện của thầy giáo Huần dẫu vẫn còn chút ngại ngùng nhưng anh Minh dí dỏm: “Hồi ấy, mình chưa biết lòng của thầy giáo. Thấy bộ đội và thầy giáo vất vả kèm dân học chữ tối ngày, thương lắm! Nhưng khổ một nỗi, học cái chữ khó lắm, cứ vào đầu rồi lại đi đâu mất, chỉ học được tên mình, vợ mình, con mình thôi. Mình không học được thì giờ cho con mình học, để chúng nó được như thầy giáo, như bộ đội”.


Vất vả, gian nan là vậy, nhưng với lòng nhiệt huyết, trách nhiệm và nhất là tình yêu nghề, yêu trẻ, thầy giáo Huần vẫn kiên trì “cắm bản”, miệt mài dạy từng chữ và coi nơi đây là quê hương, là gia đình thứ hai của mình. Đằng sau từng con chữ, từng phép tính, người thầy của bản còn gieo vào lòng các em tình yêu Tổ quốc, yêu cánh rừng, làng bản quê hương và hơn thế nữa là “ươm mầm” những ước mơ trở thành thầy giáo, trở thành bộ đội, bác sĩ… giúp gia đình thoát nghèo, bản làng khởi sắc.


Những nỗ lực và tâm huyết của người thầy giáo trẻ đã được ghi nhận khi nhiều năm liền, thầy Huần đều là giáo viên dạy giỏi cấp trường, cấp huyện; hai năm đạt danh hiệu “Lao động tiên tiến” do Phòng Giáo dục & Đào tạo Bình Liêu trao tặng. Đây chính là nguồn động viên, khích lệ để các thầy, cô giáo vùng cao như thầy Huần tiếp tục kiên trì công tác và cống hiến cho sự nghiệp “trồng người” ở miền biên viễn còn nhiều khó khăn này.

                                                                                                Hải Linh

 

 

dcttkn70ctvnn