0985.456.616

Thứ 4, 20/02/2019

htnndlllcc

Những chuyến xuất ngoại đầu năm của cầu thủ Việt Nam

Sau Asian Cup 2019 với thành tích lọt vào vòng tứ kết và trước đó là những kỳ tích ở U23 châu Á, Asiad 2018, AFF Suzukicup 2018, bóng đá Việt Nam đang khẳng định được những bước tiến dài khi vươn tầm châu lục. Cùng với thành công của đội tuyển quốc gia, nhiều tuyển thủ của chúng ta được chú ý nhiều hơn và nhận được những lời mời gọi sang nước ngoài thi đấu. Gần đây nhất, 3 tuyển thủ Văn Lâm, Xuân Trường, Công Phượng đã ký hợp đồng để sang thi đấu ở Thái Lan, Hàn Quốc. Trong đó, Văn Lâm và Xuân Trường khoác áo hai câu lạc bộ tốp đầu ở giải Thái-League là Buriram United và Muangthong United. Còn lại, Công Phượng cũng khoác áo Incheon United thi đấu ở giải số 1 Hàn Quốc. Trước đó, Quang Hải, Văn Hậu, Đỗ Hùng Dũng cũng nhận được lời mời từ nhiều câu lạc bộ hàng đầu ở châu Á. Đặc biệt, quả bóng vàng Việt Nam 2018 Quang Hải còn nhận được sự chú ý từ các câu lạc bộ ở châu Âu và Nam Mỹ. Có lẽ, theo đà phát triển hiện tại, việc họ ra nước ngoài thi đấu chỉ còn là vấn đề thời gian.ncxnngkkdhhv


ncxnngkkdhhv

Thủ môn Văn Lâm khởi đầu cho đợt xuất ngoại khá rầm rộ của cầu thủ Việt Nam.

 

Thực tế trong quá khứ, Xuân Trường, Công Phượng hay Tuấn Anh từng có thời gian chơi bóng ở Nhật Bản hay Hàn Quốc. Tuy nhiên, những chuyến xuất ngoại này đa phần mang tính thương mại nhiều hơn, vị trí của họ ở đội bóng thường xuyên là dự bị từ đó không tạo được dấu ấn và bị trả về câu lạc sau thời gian cho mượn. Nhưng làn sóng xuất ngoại lần này lại khác, Văn Lâm khi chuyển sang thi đấu ở Muangthong United trở thành thủ môn đắt giá nhất ở Thái-League. Với giá trị hợp đồng, cùng những gì đã thể hiện được suốt thời gian qua, anh gần như chắc chắn có một suất đá chính trong đội hình. Còn với Xuân Trường, lần xuất ngoại thứ hai của anh đến với một nền bóng đá đẳng cấp và trình độ không chênh lệch nhiều so với V.League nên cơ hội anh có thể ra sân thường xuyên và thể hiện năng lực của mình cũng sẽ nhiều hơn. Đặc biệt, câu lạc bộ Buriram United vốn có hàng tiền vệ “chật chội” cũng đã có những quyết định bạo tay khi để tiền vệ Anuwat Noichernphan ra đi, dọn chỗ cho Xuân Trường cập bến.

 

Trong ba trường hợp xuất ngoại đợt này của cầu thủ Việt Nam, có lẽ khó khăn nhất vẫn là Công Phượng, bởi bóng đá Hàn Quốc luôn ở trình độ cao hơn rất nhiều so với khu vực Đông Nam Á. Trước đó, cầu thủ người Nghệ An đã thất bại khi thi đấu cho câu lạc bộ Mito Hollyhock của Nhật Bản. Tuy nhiên, Công Phượng hiện tại đã khác, dày dạn kinh nghiệm và bản lĩnh hơn rất nhiều. Bệnh ngôi sao của Công Phượng giảm dần, tính chuyên môn tăng lên, yếu tố đồng đội được cải thiện, giúp cho anh mỗi lúc một toàn diện hơn, hữu ích hơn. Từ chỗ hầu như chỉ nhận bóng từ đồng đội để đá, giờ đây Công Phượng đã chịu khó chuyền bóng cho đồng đội, thậm chí là những đường chuyền có độ khó và độ chính xác cao. Từ chỗ chỉ đá cho đẹp, Công Phượng đã thi đấu hiệu quả hơn, tần suất ghi bàn cũng cao hơn.

 

Câu lạc bộ Incheon United (Hàn Quốc) quan tâm đến Công Phượng, bởi họ đánh giá cao yếu tố chuyên môn của một cầu thủ góp công lớn vào ngôi vô địch AFF Cup 2018 của đội tuyển Việt Nam, đồng thời đã chơi rất hay tại Asian Cup 2019. Đấy đều là những thành tích mà Công Phượng chưa hề có được trong lần xuất ngoại đầu tiên. Với những thành tích đạt được, chắc chắn Công Phượng sẽ tự tin và bản lĩnh hơn để lần thứ hai ra nước ngoài thi đấu.

 

Việc các cầu thủ của chúng ta ra nước ngoài thi đấu đã đem lại rất nhiều lợi ích, không chỉ cho chính họ mà còn cho nền bóng đá Việt Nam. Thi đấu ở Hàn Quốc hay Thái Lan giúp họ cọ xát trong những môi trường có trình độ cao hơn. Chưa bao giờ làn sóng xuất ngoại lại nhiều như vậy ở bóng đá Việt Nam. Sau các giải đấu châu Á ở cấp đội tuyển, những tuyển thủ của chúng ta có nhiệm vụ chứng minh tài năng của họ với các câu lạc bộ nước ngoài. Hy vọng lần xuất ngoại này, các tuyển thủ chúng ta không đơn giản là đi “du học”, mà phải khẳng định bản thân với vai trò là nhân tố chủ chốt của đội bóng, cùng với đó là đưa những gì học được để mang về tiếp tục cống hiến, giúp bóng đá nước nhà phát triển.

                                                                                                                        Lê Nga