1

Thứ 2, 20/11/2017

Quay về Bạn đang ở trang: Home Nội dung khác Văn nghệ - Thể thao Chiếc bi đông

Chiếc bi đông

cbdChiếc xe rời ngõ phố, đi vào đường Lê Hồng Phong...






...Bỗng điện thoại trong túi áo Bình đổ chuông gấp gáp. Anh vội rút điện thoại áp lên tai, nói như gắt vào máy:


- Chính con dọn đồ trong phòng ông mà để đâu không nhớ à?


Tiếng cậu con trai giọng hụt hẫng, không rõ nói gì, vì xe đang chạy nhanh. Nhìn vẻ mặt chồng nghe điện thoại như có gì nghiêm trọng, Hoan nín thở nghiêng đầu sang phía chồng. Nhưng anh đã tắt máy, quay sang vợ hỏi:


- Em có cất chiếc bi đông của bố ở thùng đồ nào không?


Bình vừa nói, vừa liếc nhìn vợ. Ghế bên, Hoan đang ngồi bỗng lúc lắc đầu, đưa tay hạ kính xe, nhìn ra ngoài. Nhìn cô vợ đã gần năm mươi, nước da vẫn trắng mịn, đôi mắt đen giòn và khuôn mặt trái xoan lúc nào cũng giữ được nét thanh tú, giờ bỗng nhợt nhạt, đầu ngó ra ngoài cửa xe nhưng mắt lại như cụp xuống, không nhìn vào vật nào, Bình định nhắc lại câu vừa hỏi, nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Anh rút điện thoại gọi cho con:


- Vinh à, con bảo chú lái xe dừng lại, rồi con với cô Hòa kiểm tra kỹ mấy thùng đựng đồ xem có thấy chiếc bi đông ở thùng nào không. Ờ, xe bố mẹ còn đi sau xe mấy ông cháu xa đấy. Con đến trước cứ dẫn ông lên căn phòng dành riêng cho ông trên tầng hai. Hôm trước bố mẹ với con đã dọn dẹp, trang trí phòng ấy nhá.


Rồi vừa bỏ điện thoại vào túi, Bình vừa ca cẩm:


- Mấy lần dọn nhà, kể cả lần chuyển từ quê ra phố bao nhiêu thứ lỉnh kỉnh mà vẫn không quên chiếc bi đông. Thế mà lần này…


Hoan nghe cái giọng rên rỉ ấy, chợt quay sang nhìn chồng. Chị như bỗng nhận ra trên khuôn mặt chữ điền với đôi mắt to đen, hàng mi dầy cong của anh như cụp xuống, tối sầm. Hoan nói như xoa dịu:


- Có chiếc bi đông mà trông anh sầu não thế. Đã trót lỡ rồi thì thôi, chứ biết làm thế nào. Thôi quên đi, anh!


- Cô nghĩ cái gì cũng có thể quên dễ thế à?


- Không dễ, nhưng cũng không đến nỗi làm anh sầu não thế!


Bình quay nhìn Hoan với cái nhìn dò xét:


- Chiếc bi đông ấy bao nhiêu năm nay luôn liền kề với bố như bóng với hình, chẳng lẽ em không biết hay sao?


Không hiểu Hoan có thật không biết tý gì về chiếc bi đông ấy. Nhưng thực tình, nếu anh không nhắc thì chị không nhớ gì nữa thật. Hoan chợt mơ mơ màng màng. Hình như… em có biết. Một lần. Em nhớ như dịp ấy, mẹ được bác Nhuận gái ở miền Nam gửi ra cho ít vừng đen. Loại vừng này nghe nói người bị mất ngủ hay bệnh tim mạch dùng thì tốt lắm. Mà mẹ lại có chứng mất ngủ, nhất là lúc trái gió trở trời có khi cả đêm không chợp mắt. Uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi. Bà định lấy chiếc bi đông để đựng vì vừa dùng được lâu, vừa không còn lo mọt mốc gì nữa. Chiếc bi đông không biết làm bằng sắt thép gì, nhưng dầy và nặng hơn bi đông nhôm, bi đông nhựa nhiều. Bên ngoài lại còn sơn loại sơn gì, trông thì đúng màu xanh lục, nhưng sao mấy mươi năm vẫn còn nguyên màu, nhìn chiếc bi đông không ai bảo bi đông cũ. Chiếc bi đông cũng không to, đựng nước chỉ khoảng lít rưỡi, hai lít, còn đựng vừng thì dẫu đổ đầy cũng chỉ được chừng ba ống. Nhưng nắp bi đông thì thôi rồi, ren xoáy cứ khít khìn khịt, gió máy, ẩm ướt không tài nào lọt vào được. Hôm ấy ông đi ăn giỗ làng bên, trưa nắng, bà mang bi đông ra rửa ráy sạch sẽ, rồi phơi dốc ngược xuống sân gạch. Ông về, vừa nhìn thấy chiếc bi đông đã hỏi như quát, đứa nào lôi chiếc bi đông ra lại vất đây? Có phải đồ chơi đâu mà vất vạ ngoài nắng thế này. Bà từ trong bếp vội lao ra, nhận ngay, tôi chứ đứa nào. Tôi đem ra đánh rửa, định có ít vừng đen bà Nhuận gửi ra cho thì cất vào đấy để dùng dần, chứ có làm gì mà ông chưa về đến nhà đã toáng lên thế. Ông đi mải đến chỗ chiếc bi đông nằm chềnh ềnh trên sân gạch nóng như rang, không biết có nghe bà nói, nhưng tay cầm bi đông đi vào trong nhà, miệng ông vẫn oang oang như trút cơn giận, vừng đen chứ là cái gì mà bà lại lấy chiếc bi đông của tôi ra mà đựng. Rồi cứ thế, tay cầm chiếc bi đông, ông bực bội đi vào trong nhà. Một lúc đã thấy ông lấy khăn lau chùi bi đông, rồi bỏ vào cái túi dết treo lên tường chỗ đầu giường ông nằm, như cũ. Hôm ấy, lần đầu tiên từ khi về làm dâu, Hoan được nghe lời qua tiếng lại giữa ông bố và bà mẹ chồng, thấy tận mắt nỗi khiếp sợ của mẹ chồng khi nghe ông mắng chỉ còn nước cắm mặt trở vào bếp. Tuy không nói ra, nhưng trong thâm tâm Hoan cũng cho bố chồng là người khó tính khó nết. Không khó tính mà chỉ mỗi chiếc bi đông bà định đựng vừng cho khỏi ẩm mốc, mối mọt, mà người nước ở đâu nhất định không cho.


Nhưng cũng mãi đến năm thằng Vinh học xong lớp chín, hè lớp tổ chức đi Côn Sơn. Tối trước hôm đi, hai mẹ con chuẩn bị các thứ đồ ăn thức uống, vì Côn Sơn tiếng là nơi phong cảnh hữu tình, nhưng lại là vùng núi rừng heo hút. Hai mẹ con đã xếp các thứ vào chiếc túi xách gọn gàng, chỉ còn chai nước lọc để uống, đựng trong cái vỏ chai sô-cô-la bỏ trong túi sợ đổ vãi ra quần áo, buộc dây vào cổ chai đeo bên sườn thì cái chai nhựa to cứ lúc la lúc lắc, rất vướng. Nó nhìn mẹ nói như hỏi, hay là con lên mượn ông chiếc bi đông, mẹ nhá. Có chiếc bi đông ấy mà đựng nước thì cứ gọi là leo trèo, chạy nhảy sườn đồi, đỉnh núi không sợ đổ vỡ gì nữa. Nhưng liệu ông có cho con mượn không. Ừ nhỉ, từ ngày con lớn đến giờ chưa thấy ai được cầm đến chiếc bi đông của ông, mà chỉ thấy thỉnh thoảng ông bỏ xuống ngắm nghía lau chùi, xong lại treo lên đầu giường, chứ cấm không cho ai được động tới. Hoan cũng biết như thế, nhưng không hiểu sao nghe con nói chị vẫn nhìn con như thúc giục, nhưng biết đâu cháu đích tôn của ông mượn, ông lại cho thì sao. Thế con lên mẹ nhá. Nói rồi, nó ba chân bốn cẳng chạy lên phòng ông trên gác hai. Hoan ở dưới nhà thu dọn mọi thứ xong đâu đấy, vẫn chưa thấy con xuống. Sốt ruột, chị lững thững lên cầu thang. Mới đến chiếu nghỉ tầng hai đã nghe tiếng bố chồng thủ thỉ như kể chuyện với thằng cháu. Chị lặng lẽ đứng nép ngoài cửa, ý như chờ bố chồng nói xong chuyện gì với con trai, rồi mới vào. Trong phòng, hai ông cháu đang ngồi bên nhau, giọng ông lúc nhỏ lúc to, nghe câu được câu mất. Hoan như nín thở, nghiêng một bên tai vào cửa mới nghe rõ những lời ông nói với cháu nội.


cbd

 

Ảnh minh hoạ

 

Lần ấy đi chiến dịch Điện Biên không hiểu sao ông lại sinh cái tật hay uống nước, mỗi khi hành quân hay chiến đấu ban đêm là lại hay khát. Đói thì chịu được, chứ khát rất khó chịu. Nên lúc nào chiếc bi đông nước cũng phải cập kè bên hông. Đêm ấy đại đội của ông được lệnh tấn công đánh chiếm đồi C2, một cứ điểm trọng yếu án ngữ phía đông Mường Thanh mà cả ta và địch đều muốn chiếm giữ. Sau lệnh phát hỏa, ông và Đủ được lệnh lao ra cửa đường hào, sẵn sàng yểm trợ cho tổ xung kích lên đánh bộc phá cắt hàng rào dây thép gai. Ông cúi người chạy đi trước, Đủ chạy phía sau. Thình lình như có người từ phía sau đè ông nằm sấp xuống, rồi nằm úp lên trên lưng. Trong tích tắc, ông nhận ra là Đủ, thì cũng đồng thời người Đủ bỗng giật thót lên. Ông bỗng thấy nhói đau tay bên trái, đang định cựa quậy, thì Đủ đã giập đầu ông xuống, nói rít trong cổ họng: “Nằm im…anh!”. Giây lát, đại bác địch chuyển làn, cũng là lúc ông cảm giác như trên lưng ươn ướt. Vừa lúc đó, Đủ từ trên lưng ông ngã vật xuống ngay bên cạnh. Ông vội nhỏm dậy, vực Đủ lên. Nửa bên trái Đủ, từ má đến chân, đều bị mảnh đạn đại bác bắn, máu chảy đầm đìa. Ông vội gọi dân công khẩn trương lên đưa Đủ về phía sau. Trước lúc lên cáng, Đủ còn đưa tay sang bên hông lần lần cởi chiếc bi đông đưa cho ông, nói thều thào: “Anh cầm bi đông nước này mà uống. Em không cần uống nữa đâu”. Ông nói đến đấy thì đột ngột dừng. Đứa cháu nội nhìn nét mặt ông đăm chiêu, đôi mắt cụp lại như hiểu nỗi lòng ông khi ấy. Nó cứ lặng lẽ ngồi nhìn ông như thể đã quên béng việc mình lên đây. Còn Hoan, đứng nép ngoài cửa nghe bố chồng nói với con mà hai mắt cay xè. Ông vừa dứt lời, cô con dâu vội quay lại đi như chạy xuống nhà dưới.

 

Hoan mung lung nghĩ đến đấy, vội quay sang chồng, mặt đờ đẫn nhưng giọng nói lại dứt khoát, quay lại, quay lại đi anh! Bình nhìn nét mặt đờ đẫn của vợ, chưa hiểu sao đang đi lại giục quay lại. Thì đã nghe giọng Hoan rành rẽ, quay lại, quay lại chỗ nhà mình ngay đi, anh! Bình mung lung tia hy vọng, vội quay xe. Thì lại nghe Hoan nói giọng gấp gáp, em lúc ấy tự nhiên quên béng đi mất. Thành ra bao nhiêu thứ cần bỏ đi đều tống hết vào cái thùng giấy to để ở cổng. Nghe vợ nói Bình chợt hiểu, vội hỏi, em để cái thùng ở trong cổng hay ở ngoài? Nếu trong cổng thì may còn. Mặt Hoan ỉu xìu, chỉ sợ mấy mẹ chè chai lông vịt mà vào thì chỉ có mất. Bình từ lúc nghe vợ bảo quay xe lại nhà, cũng không gạn hỏi gì nữa, giờ thấy Hoan như trút sự thất vọng lên mấy bà chè chai, anh quay sang định trách vợ vô tâm, mang vất chiếc bi đông vào thùng đồ bỏ đi như thế mà không hỏi anh một câu, để đến nỗi giữa hôm dọn nhà sang khu đô thị mới lại làm ông cụ buồn vì mất chiếc bi đông, vật bất ly thân bao nhiêu năm nay, thì dẫu một nhà mới, chứ đến mười nhà mới cũng chẳng còn vui thú nỗi gì. Nhưng khi nhìn nét mặt vợ héo như tàu cải dưa, thì anh cũng kịp nén.

 

Chiếc xe vừa dừng lại, Hoan vội lao ra mở tung hai cánh cổng. Nhưng loáng cái đã thấy quay ra. Bình biết cái điều không riêng hai vợ chồng mà cả nhà đang chờ đợi đã không đến. Anh đưa tay mở cửa xe cho vợ lên. Nhưng Hoan không lên, cứ đứng đực bên cửa xe bâng khuâng, nuối tiếc. Chợt có bà cụ ở nhà bên kia đường đi ra hỏi, ai như chú Bình, cô Hoan à. Thế dọn nhà chưa xong hay sao nhưng mà quay lại đấy? Hoan bước nhanh lại phía bà cụ, hỏi dồn, bà ơi, từ sáng đến giờ bà có thấy người chè chai nào vào ngõ nhà mình không? Bà cụ nhìn Hoan thủng thẳng bảo, có đấy, có hai chị đi xe đạp vẫn qua lại ngõ này, vừa ở đây ra xong. Hoan hỏi gấp gáp, họ đi lối nào? Lâu chưa, hả bà? Bà cụ vẫn thủng thẳng, mới nãy, vào lối trong kia kìa. Chỉ có thế, Hoan cắm đầu đi như đuổi theo người chè chai mà trong đầu chị vừa lóe nên niềm tin mung lung may sao gặp họ mới có thể xin hoặc chuộc lại được chiếc bi đông chăng.

CN

 

dcttkn70ctvnn