1

Thứ 2, 26/06/2017

Quay về Bạn đang ở trang: Home Nội dung khác Văn nghệ - Thể thao Chuyến đò nên duyên

Chuyến đò nên duyên

Bây giờ, họ đã là của nhau và đang sống trong một gia đình hạnh phúc ở phường Quang Trung, TP. Uông Bí (Quảng Ninh). Đó là đôi vợ chồng Cựu chiến binh (CCB) Đỗ Văn Tải và Phạm Thị Dần. Tuy nhiên, ít người biết đến cơ duyên nào đã “se” cho anh chị thành vợ thành chồng, trừ những đồng đội đã từng chiến đấu cạnh họ của một thời đánh Mỹ bảo vệ thị xã Uông Bí ngày ấy.cdnddddaava


cdnddddaava

Vợ chồng CCB Đỗ Văn Tải và Phạm Thị Dần

 

Mùa thu năm 1965, chàng trai Đỗ Văn Tải chớm tuổi 20, từ thành phố hoa phượng đỏ lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế về Trung đoàn Pháo phòng không 243 (H30) đóng quân tại thị xã Uông Bí, nơi có nhà máy nhiệt điện lớn nhất, cạnh một mỏ than hiện đại nhất lúc bấy giờ. Cũng mùa thu ấy, cô gái Phạm Thị Dần mới 15 tuổi đã tình nguyện gia nhập Trung đội Nữ dân quân xã Đồng Tiến cũ (nay xã thành phường Quang Trung) quê hương cô. Anh là trai bộ đội, chị là gái dân quân cùng đồng đội có nhiệm vụ phối hợp chiến đấu và họ đã trực tiếp đánh trả không quân Mỹ, góp phần giữ cho dòng điện, dòng than nơi đây không ngưng nghỉ. Những trận chiến đấu bên nhau đã để lại nhiều kỷ niệm nhưng có một kỷ niệm cả anh cùng chị không bao giờ quên đã diễn ra trong trận đánh ác liệt đúng vào ngày 22/12/1965.


15 giờ ngày 22/12/1965, Mỹ huy động các tốp máy bay đánh vào thị xã Uông Bí. Thế trận của ta ở nhiều hướng nhất loạt tung lưới lửa lên trời và quân dân ta đã bắn rơi tại chỗ 3 máy bay Mỹ, bắt sống giặc lái. Trong trận đánh này, nữ dân quân Phạm Thị Dần được giao nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội qua bến Sông Uông bổ sung cho các chốt chiến đấu và đưa dân sơ tán khỏi trọng điểm địch oanh tạc. Chưa kịp học bơi nhưng cô Dần nhất quyết nhận nhiệm vụ khó khăn này. Bối cảnh trận đánh diễn ra rất ác liệt và căng thẳng, trên trời tiếng máy bay phản lực Mỹ gầm thét, dưới sông nước cuồn cuộn dòng, xung quanh bom rơi, đạn nổ mù mịt nhưng mái chèo cô Dần vẫn gan góc, vội vã đưa đò qua sông hết chuyến này qua chuyến khác. Bỗng, quai chèo đò của cô đứt và mái chèo rơi, liền kéo theo cô Dần xuống sông chìm nghỉm, chỉ còn mái tóc cô dập dềnh dưới mặt nước. Nhanh tựa tên bay, một anh bộ đội trên đò không kịp bỏ trang phục, nhào xuống lòng sông tay túm nhanh mái tóc cô Dần, tay níu mạn đò cầu cứu và những người trên đò hợp sức đưa cô lên cấp cứu. Lúc cô Dần tỉnh lại cũng là lúc người ta đã nối lại quai chèo giúp cô Dần tiếp tục đưa đò qua sông phục vụ chiến đấu. Mãi sau này cô Dần mới hay anh bộ đội cứu mình lúc cam go trên bến sông ấy tên là Tải, chiến sỹ nuôi quân ở một trận địa pháo phòng không chốt trên đồi Bãi Soi. Từ đó, mỗi lần anh Tải công tác qua đò của cô Dần thường gặp ánh mắt cô và họ cứ nhìn nhau đắm đuối qua bao lần đò như vậy. Cho đến một đêm trăng, không gian khá yên tĩnh, chẳng biết họ hẹn hò nhau từ bao giờ mà dưới trăng khuya, người ta thấy hai bóng người nhích dần lại gần nhau, họ tình tự dưới chân Đồi 64 (trên đỉnh quả đồi này là trận địa pháo đơn vị anh Tải mang biệt danh 64). Anh nói đi, chị nói lại cũng chỉ toàn chuyện trăng sao, hoa, lá… đâu đâu ấy nhưng chẳng ai dám nói nổi chuyện lòng mong đợi của mình. Đến khi “mây dăng dăng bay, chỉ còn lại ánh trăng mờ”, anh Tải mới thì thầm: “Anh nghĩ chúng mình nên về chung một nhà!”. Chị Dần buông một tiếng nhẹ hơn gió thổi: “Vâng!”. Từ đêm trăng ấy, hễ ngày nào họ không thấy nhau một lần thì cả hai đứng ngồi không yên. Rồi 4 năm sau, vào một tối cuối thu se lạnh năm 1969, trước sự có mặt của họ hàng, gia đình đôi bên cùng đồng đội, cô dâu Dần và chú rể Tải đã nên vợ, nên chồng. Cũng trong năm họ “về chung một nhà” ấy, anh Tải được bổ sung cho Trung đoàn Pháo phòng không 252, đóng quân tại Bến Bính, TP. Hải phòng; còn chị Dần bám “đội quân tóc dài” tiếp tục chiến đấu trên quê hương mình. Sau ngày Hiệp định Pari được ký kết, hòa bình trở lại trên miền Bắc, anh Tải được phục viên, còn chị Dần được lệnh trở về địa phương tham gia công tác.


Chuyến đò nên duyên từ trận đánh Mỹ năm ấy đã gắn kết hai trái tim cùng hướng vượt qua những gian lao, thử thách cập bến hạnh phúc. Bây giờ, mỗi khi nhắc lại kỷ niệm xưa, vợ chồng CCB Đỗ Văn Tải và Phạm Thị Dần không khỏi tự hào bởi họ đã có một tình yêu bền chặt từ trong chiến đấu cho đến hôm nay./.

Đinh Quang Huy